Xây dựng lực lượng
Phòng ngừa, ngăn chặn nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” góp phần bảo đảm an ninh chế độ, an ninh cầm quyền hiện nay
I. ĐẶT VẤN ĐỀ
Trong tiến trình lãnh đạo cách mạng Việt Nam, Đảng ta luôn xác định công tác xây dựng, chỉnh đốn Đảng là nhiệm vụ then chốt, có ý nghĩa quyết định đến sự sống còn của chế độ. Đặc biệt, trong bối cảnh thế giới và khu vực đang có những biến chuyển nhanh chóng, phức tạp và khó lường như hiện nay, vấn đề bảo đảm an ninh chế độ và giữ vững vai trò cầm quyền của Đảng đang đứng trước những thách thức chưa từng có. Một trong những nguy cơ tiềm tàng và nguy hiểm nhất không chỉ đến từ sự chống phá của các thế lực thù địch bên ngoài, mà còn đến từ chính bên trong nội bộ: đó là tình trạng suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, dẫn đến “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
Thứ nhất, “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là quá trình biến đổi về tư tưởng, quan điểm chính trị và đạo đức lối sống của cán bộ, đảng viên theo hướng tiêu cực, làm mất dần bản chất cách mạng, xa rời mục tiêu, lý tưởng của Đảng. Đây là con đường ngắn nhất dẫn đến sự suy yếu sức chiến đấu của tổ chức Đảng, làm xói mòn lòng tin của nhân dân đối với chế độ.
Thứ hai, trong chiến lược “Diễn biến hòa bình”, các thế lực thù địch luôn coi việc kích động “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là mũi nhọn tấn công hòng làm tan rã Đảng ta từ gốc. Khi nội bộ không vững mạnh, các lỗ hổng về tư tưởng sẽ trở thành cơ hội để các luồng tư tưởng sai trái, thù địch thâm nhập, gây chia rẽ, mất đoàn kết nội bộ, từ đó trực tiếp đe dọa đến an ninh cầm quyền.
Thứ ba, thực tiễn lịch sử từ sự sụp đổ của mô hình chủ nghĩa xã hội ở Liên xô và Đông Âu đã để lại bài học xương máu: Một đảng cầm quyền mạnh không dễ bị lật đổ bởi thù trong, giặc ngoài nếu nội bộ đoàn kết, kiên định; nhưng sẽ sụp đổ nhanh chóng nếu để xảy ra tình trạng “tự diễn biến” tràn lan, không kiểm soát được sự tha hóa của đội ngũ cán bộ chủ chốt.
Nhận thức rõ tầm quan trọng đó, Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI, XII) và Kết luận số 21-KL/TW của Ban Chấp hành Trung ương khóa XIII đã nhấn mạnh yêu cầu phải kiên quyết, kiên trì đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái. Việc nghiên cứu, đề xuất các giải pháp phòng ngừa nguy cơ này không chỉ là yêu cầu cấp bách trong công tác xây dựng Đảng, mà còn là nhiệm vụ trọng yếu để bảo vệ vững chắc an ninh quốc gia, an ninh chế độ trong tình hình mới.
Với tinh thần đó, bài viết này tập trung phân tích thực trạng, nhận diện các biểu hiện mới và đề xuất một số giải pháp mang tính chiến lược nhằm ngăn chặn nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, góp phần giữ vững an ninh cầm quyền của Đảng trong bối cảnh hiện nay.
II. NỘI DUNG
2.1. Nhận diện nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong tình hình mới
Nhận diện đúng, trúng các biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” là tiền đề quan trọng để xác lập các biện pháp phòng ngừa. Trong giai đoạn hiện nay, các biểu hiện này không còn đơn giản hay bộc lộ trực diện mà trở nên tinh vi, đan xen giữa tư tưởng chính trị và lợi ích kinh tế.
- Sự phai nhạt lý tưởng chính trị và hoài nghi con đường đi lên CNXH. Đây là biểu hiện nguy hiểm nhất, đóng vai trò “ngòi nổ” cho các quá trình tha hóa tiếp theo. Nội dung này biểu hiện ở việc cán bộ, đảng viên không còn mặn mà với việc học tập lý luận chính trị, xem nhẹ các nghị quyết của Đảng. Xuất hiện tư tưởng sùng bái thái quá các giá trị phương Tây, hạ thấp thành tựu của đất nước. Sự hoài nghi không chỉ dừng lại ở nhận thức mà chuyển sang hành động “nói trái, viết trái” quan điểm của Đảng trên không gian mạng hoặc tham gia vào các nhóm thảo luận hẹp, tạo ra các “khoảng trống” tư tưởng để các thế lực thù địch khai thác.
- Sự trỗi dậy của chủ nghĩa cá nhân và “lợi ích nhóm”. “Tự diễn biến” hiện nay thường bắt nguồn từ sự xuống cấp về đạo đức để đánh đổi lấy lợi ích vật chất. Nội dung này biểu hiện ở việc lợi dụng chức vụ, quyền hạn để trục lợi cá nhân, vun vén cho gia đình, “họ hàng” hoặc các doanh nghiệp “sân sau”. Tình trạng “tư duy nhiệm kỳ”, chỉ tập trung vào các dự án mang lại lợi ích ngắn hạn mà bỏ qua sự phát triển bền vững của quốc gia, dân tộc. Khi lợi ích kinh tế của một nhóm cá nhân đặt trên lợi ích của Đảng và Nhà nước, họ sẵn sàng thỏa hiệp về chính trị, thậm chí trở thành “con bài" cho các thế lực bên ngoài mua chuộc, lũng đoạn chính sách.
- Xu hướng “phi chính trị hóa” và đòi hỏi “đa nguyên, đa đảng”. Đây là biểu hiện trực diện của “tự chuyển hóa” về mặt thể chế. Nội dung này biểu hiện ở việc một số cá nhân có tư tưởng cổ xúy cho “xã hội dân sự” theo mô hình phương Tây, đòi hỏi tách rời sự lãnh đạo của Đảng đối với quân đội, công an và các cơ quan tư pháp. Chúng rêu rao khẩu hiệu “quân đội trung lập”, “trí thức độc lập” nhằm làm suy yếu công cụ bạo lực sắc bén và nền tảng trí tuệ của chế độ, dọn đường cho việc thay đổi thể chế chính trị từ bên trong.
- Lối sống thực dụng, tha hóa và “văn hóa phương Tây” cực đoan biểu hiện ở lối sống hưởng thụ, xa hoa, lãng phí, xa rời quần chúng nhân dân. Tình trạng chạy chức, chạy quyền, chạy bằng cấp, chạy khen thưởng trở nên phổ biến ở một bộ phận cán bộ. Sự tha hóa về lối sống dẫn đến sự yếu hèn về bản lĩnh. Khi đối mặt với khó khăn hoặc sự lôi kéo, những cán bộ này dễ dàng “ngả nghiêng”, không đủ sức đề kháng trước các đòn tấn công tâm lý và vật chất của các đối tượng thù địch.
- Sự im lặng, thờ ơ trước các sai trái (Căn bệnh “ngại va chạm”). Đây là biểu hiện “tự diễn biến” dưới dạng tiêu cực. Cán bộ không đấu tranh bảo vệ chân lý, thấy đúng không bảo vệ, thấy sai không phê phán. Thái độ “mũ ni che tai” này vô hình trung tạo điều kiện cho các phần tử suy thoái hoành hành, làm suy giảm uy tín của tổ chức Đảng tại cơ sở.
“Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không phải là một quá trình tức thời mà là một sự biến đổi tiệm tiến, âm thầm. Nó bắt đầu từ sự lung lay trong suy nghĩ, dẫn đến sai lệch trong hành động và kết thúc bằng việc thay đổi bản chất chính trị. Việc nhận diện rõ 5 nhóm biểu hiện trên giúp chúng ta thấy rằng: Bảo vệ an ninh chế độ hiện nay không chỉ là chống lại các hoạt động gián điệp, phản động, mà quan trọng hơn là phải “tự soi, tự sửa” để loại bỏ những mầm mống tha hóa ngay từ trong nội bộ.
2.2. Mối quan hệ biện chứng giữa phòng ngừa “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và bảo đảm an ninh cầm quyền
Để hiểu rõ tính cấp thiết, cần xác định an ninh cầm quyền không chỉ là việc giữ vững chính quyền về mặt vật chất (vũ trang, bộ máy), mà quan trọng hơn là giữ vững tính chính danh và năng lực lãnh đạo của Đảng.
- Phòng ngừa “tự diễn biến” là điều kiện tiên quyết để giữ vững tính chính danh cầm quyền. Đảng Cộng sản Việt Nam cầm quyền dựa trên sự tin tưởng, thừa nhận của nhân dân và được Hiến pháp định chế. Sự tin tưởng này bắt nguồn từ sự tiên phong, gương mẫu của đội ngũ cán bộ, đảng viên. Khi cán bộ bị “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”, hình ảnh của Đảng trong mắt quần chúng bị méo mó. Sự suy thoái đạo đức và lối sống dẫn đến sự xa rời nhân dân, tạo ra hố ngăn cách giữa Đảng và dân. Một khi “thế trận lòng dân” bị suy yếu, tính chính danh của Đảng sẽ bị lung lay. Do đó, phòng ngừa “tự diễn biến” chính là để củng cố nền tảng chính trị - xã hội vững chắc nhất cho an ninh cầm quyền.
- Ngăn chặn “tự chuyển hóa” là bảo vệ sự thống nhất ý chí và hành động của Đảng. Đây là nguyên tắc sống còn để Đảng cầm quyền có hiệu lực. Tuy nhiên, “tự diễn biến” thường đi kèm với tư tưởng cục bộ, lợi ích nhóm, dẫn đến tình trạng “trên bảo dưới không nghe”, “vô hiệu hóa” các nghị quyết của Trung ương. Nếu không ngăn chặn được sự chuyển hóa về tư tưởng, nội bộ Đảng sẽ hình thành các “phái nhóm” có quan điểm chính trị khác nhau. Điều này làm tê liệt bộ máy, khiến Đảng mất khả năng định hướng sự phát triển của đất nước, dẫn đến nguy cơ mất quyền lãnh đạo một cách tự nhiên từ bên trong.
- Phòng ngừa suy thoái là lá chắn hữu hiệu trước chiến lược “Diễn biến hòa bình”. Các thế lực thù địch không thể “lật đổ” chế độ từ bên ngoài nếu nội bộ ta vững mạnh. Chúng chỉ có thể thành công khi lợi dụng được những “vết nứt” từ sự suy thoái bên trong. “Tự diễn biến” tạo ra những “điểm tựa” để các thế lực bên ngoài thực hiện các hoạt động cài cắm, móc nối, mua chuộc cán bộ. Ngăn chặn được “tự diễn biến” cũng chính là cắt đứt “cánh tay nối dài” của các lực lượng phản động, bảo đảm an ninh chế độ từ xa, từ sớm.
- Bảo đảm an ninh cầm quyền là mục tiêu cuối cùng của công tác chỉnh đốn Đảng. Mọi nỗ lực kiểm tra, giám sát, kỷ luật đảng viên suy thoái không phải là để “trừng phạt” đơn thuần, mà mục đích cao nhất là thanh lọc bộ máy, làm cho Đảng mạnh lên. Một Đảng trong sạch, vững mạnh về chính trị, tư tưởng, đạo đức và tổ chức là cái nôi bảo đảm an ninh cầm quyền bền vững nhất, giúp Đảng đủ năng lực chèo lái con thuyền đất nước vượt qua các “thác ghềnh” của thời đại.
2.3. Thực trạng công tác phòng ngừa “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” và những vấn đề đặt ra hiện nay
- Trong những năm qua, với quyết tâm chính trị cao của Trung ương, công tác đấu tranh ngăn chặn “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” đã có những bước chuyển biến mạnh mẽ, góp phần củng cố an ninh cầm quyền. Đảng đã ban hành hệ thống văn bản quy phạm tương đối đồng bộ, đặc biệt là Quy định về những điều đảng viên không được làm, Quy định về trách nhiệm nêu gương và các cơ chế kiểm soát quyền lực. Điều này tạo ra “khung kỷ luật” sắc bén, không có vùng cấm, không có ngoại lệ. Việc xử lý quyết liệt các đại án kinh tế, tham nhũng liên quan đến cả cán bộ cấp cao đã minh chứng cho năng lực tự gột rửa của Đảng. Điều này không làm yếu đi mà trái lại, làm tăng uy tín của Đảng trong nhân dân, củng cố vững chắc niềm tin vào chế độ. Đại đa số cán bộ, đảng viên đã nhận diện rõ hơn các thủ đoạn “Diễn biến hòa bình” và những biểu hiện tha hóa của bản thân để tự điều chỉnh. Công tác bảo vệ chính trị nội bộ được chú trọng hơn, đặc biệt trong khâu tuyển chọn và bổ nhiệm cán bộ.
- Những tồn tại, hạn chế và nguy cơ tiềm ẩn: Dù đạt được nhiều thành tựu, song thực tế vẫn còn những mảng tối đáng lo ngại, trực tiếp tác động đến an ninh chế độ:
+ Tính tinh vi và khó nhận diện: “Tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” hiện nay không bộc lộ qua những phát ngôn gây sốc mà ẩn nấp dưới dạng “lợi ích nhóm”, “sân sau”. Sự câu kết giữa cán bộ thoái hóa và doanh nghiệp trục lợi chính sách đang diễn ra hết sức phức tạp, biến quyền lực nhà nước thành công cụ tư lợi.
+ Căn bệnh “sợ sai”, “ngại trách nhiệm”: Sau một thời gian quyết liệt chỉnh đốn Đảng, đã xuất hiện một bộ phận cán bộ có tâm lý “giữ mình”, né tránh, đùn đẩy công việc. Đây là một dạng “tự diễn biến” về mặt hành động, làm tê liệt sự vận hành của bộ máy hành chính, gây bức xúc trong nhân dân và làm chậm sự phát triển của đất nước.
+ Công tác giáo dục chính trị còn hình thức: Ở một số nơi, việc học tập nghị thuyết vẫn còn tình trạng “qua loa, đại khái”, chưa thực sự thấm sâu vào tư tưởng. Lý luận chính trị đôi khi còn chậm cập nhật trước những biến đổi nhanh chóng của thực tiễn, dẫn đến sự lúng túng khi đối mặt với các luận điệu xuyên tạc mới trên không gian mạng.
+ Sự suy giảm sức chiến đấu tại cơ sở: Một số chi bộ còn nể nang, né tránh trong phê bình và tự phê bình. Tình trạng “dĩ hòa vi quý” khiến cho các biểu hiện “tự diễn biến” ở giai đoạn đầu không được phát hiện và ngăn chặn kịp thời, để đến khi trở thành “khối u” thì đã quá muộn.
- Những vấn đề đặt ra đối với an ninh cầm quyền hiện nay:
Từ thực trạng trên, có 3 vấn đề lớn đang đặt ra cho công tác bảo đảm an ninh chế độ:
+ Một là, thách thức từ không gian mạng: Làm sao để bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng khi cán bộ, đảng viên tiếp xúc hàng ngày với biển thông tin đa chiều, trong đó có rất nhiều “độc tố” chính trị.
+ Hai là, kiểm soát quyền lực: Làm sao để việc kiểm soát quyền lực thực sự hiệu quả, không chỉ dựa vào sự tự giác mà phải bằng cơ chế bốn không “không thể, không dám, không muốn, không cần” tham nhũng, suy thoái.
+ Ba là, sự kỳ vọng của nhân dân: Áp lực từ sự kỳ vọng của nhân dân đối với sự trong sạch của Đảng ngày càng lớn. Bất kỳ một sự buông lỏng nào trong công tác chỉnh đốn Đảng cũng có thể bị các thế lực thù địch lợi dụng để kích động biểu tình, gây mất ổn định chính trị..
2.4. Các nhóm giải pháp trọng tâm nhằm ngăn chặn “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” bảo đảm an ninh chế độ hiện nay
Để bảo vệ vững chắc an ninh cầm quyền, cần thực hiện đồng bộ các nhóm giải pháp từ gốc rễ tư tưởng đến cơ chế kiểm soát và nghiệp vụ an ninh:
Một là, nhóm giải pháp về Chính trị - Tư tưởng: “Xây dựng hệ miễn dịch tinh thần”. Đây là giải pháp căn cơ nhằm củng cố bản lĩnh chính trị cho cán bộ, đảng viên.
- Kiên định và vận dụng sáng tạo: Tiếp tục kiên định chủ nghĩa Mác-Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh. Tuy nhiên, cần đổi mới phương thức truyền đạt, tránh xơ cứng, lý thuyết suông; phải gắn lý luận với việc giải quyết các vấn đề thực tiễn mà xã hội đang quan tâm.
- Bảo vệ nền tảng tư tưởng từ sớm: Chủ động cung cấp thông tin chính thống, kịp thời để “định hướng” dư luận trước các sự kiện nhạy cảm. Tăng cường công tác phản bác các quan điểm sai trái trên không gian mạng, không để các luồng tư tưởng độc hại thẩm thấu vào nội bộ.
Hai là, nhóm giải pháp về Tổ chức và Cán bộ: “Siết chặt kỷ cương, kiểm soát quyền lực”. Quyền lực không được kiểm soát là môi trường nảy sinh “tự diễn biến” nhanh nhất.
- Hoàn thiện cơ chế kiểm soát quyền lực: Thiết lập cơ chế giám sát lẫn nhau giữa các cơ quan thực thi pháp luật và giữa các cấp chính quyền. Thực hiện nghiêm nguyên tắc “tập trung dân chủ”, tránh tình trạng độc đoán chuyên quyền hoặc dân chủ hình thức.
- Quyết liệt trong công tác cán bộ: Thực hiện phương châm “có vào, có ra, có lên, có xuống”. Kiên quyết đưa ra khỏi quy hoạch và bộ máy những cán bộ có biểu hiện suy thoái, “tư duy nhiệm kỳ” hoặc có dư luận xấu về đạo đức, lối sống mà không đợi đến hết nhiệm kỳ hay đến khi có vi phạm pháp luật.
Ba là, nhóm giải pháp về Nghiệp vụ An ninh: “Chủ động nhận diện và bảo vệ chính trị nội bộ”. Đây là giải pháp mang tính đặc thù để bảo vệ an ninh chế độ.
- Tăng cường công tác bảo vệ chính trị nội bộ: Chủ động rà soát, nắm chắc diễn biến tư tưởng của cán bộ, đảng viên, đặc biệt là những người làm việc trong các cơ quan trọng yếu, cơ mật hoặc thường xuyên tiếp xúc với yếu tố nước ngoài.
- Nhận diện sớm các “vết nứt”: Sử dụng các biện pháp nghiệp vụ để phát hiện sớm sự móc nối giữa các thế lực bên ngoài với các phần tử cơ hội chính trị bên trong. Ngăn chặn triệt để tình trạng hình thành các “nhóm lợi ích” có xu hướng lũng đoạn chính sách hoặc chuyển hóa về chính trị.
Bốn là, nhóm giải pháp về Dân vận và Giám sát xã hội: “Dựa vào dân để xây dựng Đảng”. Sự giám sát của nhân dân là chiếc “kính hiển vi” hiệu quả nhất để phát hiện suy thoái.
- Phát huy vai trò của Mặt trận Tổ quốc và nhân dân: Tạo cơ chế thuận lợi và an toàn để người dân, báo chí tham gia phản ánh, tố giác các hành vi tiêu cực, sa đọa của cán bộ.
- Công khai, minh bạch: Đẩy mạnh công khai hóa các quy trình công tác, tài sản cá nhân của cán bộ lãnh đạo để nhân dân giám sát. Khi người dân tin tưởng và đồng hành, an ninh cầm quyền sẽ trở thành “thành đồng vách sắt”.
Năm là, nhóm giải pháp về Pháp luật và Kỷ luật Đảng: “Xử lý nghiêm minh để răn đe”.
- Kết hợp chặt chẽ giữa kỷ luật Đảng và kỷ luật hành chính, hình sự. Mọi hành vi “tự diễn biến” dẫn đến vi phạm pháp luật phải được xử lý nghiêm khắc theo tinh thần “không có vùng cấm”.
- Hoàn thiện hệ thống pháp luật về phòng chống tham nhũng, lãng phí để cán bộ “không thể” và “không dám” suy thoái.
Các giải pháp trên phải được thực hiện một cách đồng bộ, xuyên suốt. Trong đó, việc “tự soi, tự sửa” của mỗi đảng viên là yếu tố quyết định; sự giám sát của nhân dân là động lực; và kỷ luật nghiêm minh của Đảng là lá chắn vững chắc để bảo vệ an ninh chế độ trong mọi tình huống.
III. KẾT LUẬN
Tóm lại, đấu tranh ngăn chặn, đẩy lùi nguy cơ “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” không chỉ đơn thuần là công tác xây dựng Đảng về mặt đạo đức, mà thực chất là cuộc đấu tranh chính trị gay go, quyết liệt để bảo vệ nền tảng tư tưởng, bảo vệ tính chính danh và bảo đảm an ninh cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam trong tình hình mới. Qua quá trình phân tích, chúng ta có thể rút ra một số nhận thức cốt lõi sau:
Thứ nhất, an ninh chế độ và an ninh cầm quyền là mục tiêu tối thượng. Mọi biểu hiện suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống nếu không được ngăn chặn kịp thời sẽ là “mảnh đất màu mỡ” cho các thế lực thù địch thực hiện chiến lược “Diễn biến hòa bình”, làm tan rã hệ thống chính trị từ bên trong mà không cần đến một cuộc tấn công quân sự từ bên ngoài.
Thứ hai, phòng ngừa “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” phải được tiến hành theo phương châm “kiên quyết, kiên trì” và “không dừng, không nghỉ”. Đây là quá trình tự bảo vệ, tự làm sạch bộ máy, đòi hỏi bản lĩnh chính trị vững vàng và sự tỉnh táo của mỗi cán bộ, đảng viên, đặc biệt là người đứng đầu. Chúng ta không sợ sai lầm, chỉ sợ không có đủ dũng khí để nhìn nhận và sửa chữa sai lầm.
Thứ ba, sức mạnh của Đảng cầm quyền nằm ở mối quan hệ máu thịt với nhân dân. Để bảo đảm an ninh chế độ bền vững, mọi giải pháp phòng chống suy thoái phải hướng tới việc củng cố niềm tin của nhân dân. Khi Đảng trong sạch, vững mạnh và cán bộ thực sự là “người đầy tớ thật trung thành của nhân dân” như lời dạy của Chủ tịch Hồ Chí Minh, đó chính là bức tường thành vững chắc nhất trước mọi nguy cơ chuyển hóa thể chế.
Trong giai đoạn cách mạng hiện nay, trước những thách thức của thời đại số và sự biến đổi phức tạp của địa chính trị toàn cầu, công tác bảo vệ chính trị nội bộ, bảo vệ an ninh chế độ cần được nâng tầm về cả tư duy lý luận và hành động thực tiễn. Với sự quyết tâm của Trung ương, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị và sự giám sát của nhân dân, chúng ta hoàn toàn có cơ sở để tin tưởng rằng Đảng ta sẽ tiếp tục tự đổi mới, tự chỉnh đốn, giữ vững vai trò lãnh đạo duy nhất đối với Nhà nước và xã hội, đưa đất nước phát triển bền vững trên con đường xã hội chủ nghĩa./.
Phương Nguyên
Tài liệu tham khảo:
[1] Ban Chấp hành Trung ương (2016), Nghị quyết số 04-NQ/TW ngày 30/10/2016 về tăng cường xây dựng, chỉnh đốn Đảng; ngăn chặn, đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, những biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa” trong nội bộ.
[2] Ban Chấp hành Trung ương (2021), Kết luận số 21-KL/TW ngày 25/10/2021 về đẩy mạnh xây dựng, chỉnh đốn Đảng và hệ thống chính trị; kiên quyết ngăn chặn, đẩy lùi, xử lý nghiêm cán bộ, đảng viên suy thoái về tư tưởng chính trị, đạo đức, lối sống, biểu hiện “tự diễn biến”, “tự chuyển hóa”.
[3] Đảng Cộng sản Việt Nam (2021), Văn kiện Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIII, Tập I, II, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[4] Bộ Chính trị (2021), Kết luận số 01-KL/TW ngày 18/5/2021 về tiếp tục thực hiện Chỉ thị số 05-CT/TW ngày 15/5/2016 của Bộ Chính trị khóa XII “Về đẩy mạnh học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh”.
[5] Hiến pháp nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam (2013), Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[6] Nguyễn Phú Trọng (2022), Một số vấn đề lý luận và thực tiễn về chủ nghĩa xã hội và con đường đi lên chủ nghĩa xã hội ở Việt Nam, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[7] Nguyễn Phú Trọng (2023), Kiên quyết, kiên trì đấu tranh phòng, chống tham nhũng, tiêu cực, góp phần xây dựng Đảng và Nhà nước ta ngày càng trong sạch, vững mạnh, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[8] Hồ Chí Minh (2011), Toàn tập, Tập 5 (Sửa đổi lối làm việc), Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[9] Hội đồng Lý luận Trung ương (2021), Phê phán các quan điểm sai trái, thù địch, bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng Cộng sản Việt Nam, Nxb Chính trị quốc gia Sự thật, Hà Nội.
[10] Tạp chí Cộng sản, các chuyên đề về “An ninh cầm quyền” và “Bảo vệ chính trị nội bộ” giai đoạn 2021 - 2024.
[11] Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, Giáo trình Kỷ luật Đảng và công tác kiểm tra, giám sát, Nxb Lý luận chính trị, Hà Nội.
Other news
- Kiên định vận dụng và phát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh vào thực tiễn cách mạng Việt Nam góp phần đấu tranh phản bác các quan điểm sai trái, thù địch trong kỷ nguyên vươn mình của dân tộc (Thứ Bảy, ngày 04/07/2026)
- Hội thi Báo cáo viên giỏi tuyên truyền Nghị quyết Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng và Nghị quyết đại hội đảng các cấp nhiệm kỳ 2025 – 2030 của Cụm thi đua số 5 thành công tốt đẹp (Thứ Bảy, ngày 27/06/2026)
- KIÊN QUYẾT, KIÊN TRÌ ĐẤU TRANH PHẢN BÁC CÁC LUẬN ĐIỆU THÙ ĐỊCH, PHẢN ĐỘNG CHỐNG PHÁ TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH TRONG KỶ NGUYÊN PHÁT TRIỂN MỚI (Chủ Nhật, ngày 14/06/2026)
- Giữ vững thế trận an ninh tư tưởng trên không gian mạng - nhiệm vụ quan trọng trong tình hình mới (Thứ Năm, ngày 11/06/2026)
- ĐẤU TRANH PHẢN BÁC CÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI, THÙ ĐỊCH,GÓP PHẦN BẢO VỆ AN NINH CẦM QUYỀN TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY (Kỳ 3: Bảo vệ an ninh cầm quyền - Thách thức và giải pháp trong kỷ nguyên mới) (Thứ Năm, ngày 11/06/2026)
- ĐẤU TRANH PHẢN BÁC CÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI, THÙ ĐỊCH, GÓP PHẦN BẢO VỆ AN NINH CẦM QUYỀN TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY (Kỳ 2: Nhận diện và phản bác các quan điểm sai trái, thù địch về vai trò lãnh đạo, cầm quyền của Đảng Cộng sản Việt Nam) (Thứ Tư, ngày 10/06/2026)
- ĐẤU TRANH PHẢN BÁC CÁC QUAN ĐIỂM SAI TRÁI, THÙ ĐỊCH, GÓP PHẦN BẢO VỆ AN NINH CẦM QUYỀN TRONG TÌNH HÌNH HIỆN NAY (Kỳ 1: An ninh cầm quyền - Nhận thức lý luận và thực tiễn cách mạng Việt Nam) (Thứ Ba, ngày 09/06/2026)
- Xây dựng bản lĩnh chính trị cho cán bộ, giáo viên và học viên Trường Cao đẳng An ninh nhân dân I - Nhân tố quan trọng trong bảo vệ nền tảng tư tưởng của Đảng hiện nay (Thứ Năm, ngày 04/06/2026)
- Cảnh giác với các luận điệu tuyên truyền xuyên tạc của các thế lực thù địch góp phần bảo đảm an ninh chế độ (Thứ Năm, ngày 28/05/2026)